Mục tiêu phát triển nhà ở đô thị

Mục tiêu phát triển nhà ở đô thị

Cách mạng Việt Nam đã chuyển sang thời kỳ đẩy mạnh công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước, phấn đấu để từ nay đến năm 2020 đưa nước ta trở thành một nước công nghiệp về cơ bản.

Theo tinh thần của Đại hội VII và Đại hội VIII của Đảng thì, khi nước ta về cơ bản đã trở thành một nước công nghiệp, nhân dân sẽ “có nhà tương đối tốt”. Nhưng trưđc mắt, trong giai đoạn phấn đấu vượt qua tình trạng nước nghèo và kém phát triển, mục tiêu phát triển nhà ở chỉ là tạo ra chỗ thích hợp cho mọi công dân.

Chỗ thích hợp có nghĩa rộng hơn là một mái che trên đầu. Chiến lược toàn cầu 2000 gọi chỗ ở thích hợp là “một sự riêng tư thích hợp, một khoảng không gian thích hợp, một sự an ninh thích hợp, điều kiện chiếu sáng và thông gió thích hợp, hạ tầng cơ sở thích hợp và vị trí thích hợp cho việc đi làm và đi tới các công trình phục vụ, tất cả với giá phải chăng”. Các điều kiện thích hợp phụ thuộc vào trình độ phát triển kinh tế – xã hội của mỗi đô thị, của mỗi vùng, đông thời cũng được nâng cao cùng với sự nâng cao mức thu nhập của nhân dân qua các giai đoạn phát triển của đất nước. Theo chiến lược quốc gia về chỗ đến năm 2010 thì: Hiện nay ở nưđc ta, chỗ ở thích hợp cho dân cư đô thị có nghĩa là diện tích nhà ở vào khoảng 8m2/người; mải nhà bằng vật liệu lâu bần; không gian kiến trúc phù hợp với tập quán sinh sống và tín ngưỡng của các tầng lớp dân cư, các dân tộc và các miền khác nhau; nhà đủ vững chắc để chịu được tác động của bão lụt; có nước uống hợp vệ sinh, có nơi thoát nước, quanh nhà và lối đi không bị bùn lầy, nước đọng.

Chỗ ở thích hợp phải gần nơi không gian thoáng rộng, nhiều cây xanh và gần trường học để trẻ em tiện việc vui chơi, học hành, đồng thời phải góp phần gìn giứ truyền thống gia đình Việt Nam là gia đình lớn gồm 3 – 4 thế hệ chung sống.

Kiến trúc nhà đô thị làm nên vẻ đẹp của đô thị. Đây là một bộ phận quan trọng của nền kiến trúc dân tộc, do vậy cần chăm lo phát triển kiến trúc nhà ở đô thị, nâng cao trình độ thẩm mỹ kiến trúc cho nhân dân và đòi hỏi các công trình phải duy trì thường xuyên vẻ đẹp kiến trúc của nó (như quét vôi, sơn cửa, không cơi nới …). vẻ đẹp kiến trúc của mỗi ngôi nhà còn phụ thuộc vào môi trường xung quanh nó như cây xanh, thảm cỏ, bồn hoa, lối đi, hàng rào, chiếu sáng ban đêm …; phải làm cho vẻ đẹp của từng ngôi nhà hài hoà với vẻ đẹp chung của quần thể công trình, của đường phố. Không khuyến khích trang trí mặt ngoài ngôi nhà bằng chi tiết kiến trúc cầu kỳ, nhưng không chấp nhận kiểu nhà quá sơ sài.

Nhà ở đô thị là tài sản đáng giá của mỗi gia đình dân cư đô thị, vì vậy, mỗi gia đình cần cố gắng làm lụng để có tiền tạo lập nhà riêng cho mình hoặc để nâng cao giá trị của nhà ở đang có, nhằm vừa đáp ứng nhu cầu thiết yếu về chỗ ở, vừa có tài sản để lại cho thế hệ sau hoặc khi cần thiết đem thế chấp để vay tiền. Nhà ở đô thị là cơ sở vật chất to lán của quốc gia cần được giứ gìn và thường xuyên tăng thêm nhằm đáp ứng nhu cầu của kinh tế và sinh hoạt đô thị đô’i với nhà ở. Việc duy tu nhà ở hiện có và xây dựng nhà mới tại các đô thị đòi hỏi phải phát triển công nghiệp xây dựng và công nghiệp vật liệu xây dựng, tạo ra nhiều việc làm cho xã .hội và đóng góp đáng kể cho ngân sách. Nhà ở đô thị là một loại hàng hoá đặc biệt, gắn liền với đất đô thị và có một thị trường rộng lớn, đỏi hỏi phải có sự quản lý của Nhà nước bằng pháp luật, kế hoạch và chính sách. Phát triển nhà ở đô thị sẽ góp phần trực tiếp vào việc bảo đảm đến năm 2000, GDP bình quân đầu người tăng gấp đôi năm 1990.

Nền kinh tế thị trường phân hoá thu nhập của các tầng lớp dân cư đô thị. Những người giàu có, dư dật không những tạo lập được cho gia đình một hoặc nhiều chỗ ở khang trang và chăm sóc dầy đủ công việc học hành của con cái, mà còn có dư tiền để phát triển công việc làm ăn. Các tầng lớp trung lưu, ngoài nhứng chi tiêu cho sinh hoạt thường nhật, còn có khả năng dành dụm trong nhiều năm để nâng cấp nhà hiện có hoặc tạo ra nhà ở mới khang trang. Những người có thu nhập thấp chỉ lo được các nhu cầu thường nhật một cách chật vật, còn nhứng người nghèo thì phải chịu thiếu thốn và nợ nần, chỗ ở tạm bợ, một số sống lang thang, vô gia cư.

Chiến lược quốc gia về chỗ ở đặt trọng tâm vào việc tạo điều kiện cho những người có thu nhập thấp có được chỗ ở thích hợp để an cư lạc nghiệp, làm giàu cho mình và cho đất nước, đồng thời thông qua chương trình xoá đói giảm nghèo để giúp đỡ cho nhứng người nghèo có việc làm Ổn định, có thu nhập tối thiểu và cải thiện được chỗ ở. Đối với các tầng lớp trung lưu, có thu nhập trung bình, Nhà nước tạo điều kiện cho họ đẩy nhanh quá trình tạo lập chỗ ở khang trang. Đối với những người giàu có, dư dật, không hạn chế việc tạo lập chỗ ở tương xứng với thu nhập của họ, nhưng thông qua việc cấp đất và cấp giấy phép, Nhà nước điều tiết một phần thu nhập của họ để phát triển kết cấu hạ tầng khu dân cư và giúp đỡ người có thu nhập thấp và người nghèo. Nhà nước và xã hội cần đẩy mạnh phong trào xây dựng các ngôi nhà tình nghĩa để đền ơn đáp nghĩa cho nhứng gia đình có công với đất nước, đồng thời cũng quan tâm xây dựng các ngôi nhà tình thương để giúp cho các nạn nhân chiến tranh, người tàn tật, già yếu cô đơn, trẻ mồ côi … không có khả năng tự lực trong cuộc sống.

Việc tạo lập chỗ ở thích hợp cho dân cư đô thị phải phù hợp với yêu cầu phát triển bền vứng của đất nước, tức không làm ô nhiễm môi trường sống, không làm huỷ hoại hoặc làm cạn kiệt các nguồn tài nguyên thiên nhiên, không gây ra những tai hoạ. Nó cũng đòi hỏi các đô thị phải thực hiện kế hoạch hoá gia đình để hạ thấp tỷ lệ tăng dân số tự nhiên, và không chế số người nhập cư để hạn chế tỷ lệ tăng dân số cơ học.