Nguyên tắc phân bố năng lực giao thông vận tải đô thị

Nguyên tắc phân bố năng lực giao thông vận tải đô thị

Phân bố năng lực giao thông vận tải đô thị bao gồm từ việc lựa chọn trình độ năng lực giao thông vận tải, phương thức giao thông vận tải, phương tiện giao thông, đến việc bố trí mạng lưới các điểm vận tải, đêu phải có kế hoạch làm cho chúng phù hợp với nhu cầu phát triển kinh tế và nhu cầu sinh hoạt của dân cư đô thị, bảo đảm giao thông thông suốt, không gây ra ách tắc dòng người, dòng vật, thúc đẩy sự phát triển của kinh tế đô thị. Để đạt tđi mục tiêu bằng vốn đâu tư ít nhất, chất lượng phục vụ tốt nhất, đáp ứng tối đa nhu cầu của các hoạt động kinh tế đô thị đối với giao thông vận tải, cần tiến hành phân bố hợp lý năng lực giao thông vận tải đô thị theo nguyên tắc sau đây:

Thứ nhất, thích ứng vởi nhu càu phát triển lâu dài của kinh tế đô thị.

Do tính đặc thù của sự hình thành năng lực giao thông vận tải đô thị, cần xem xét dầy đủ nhu cầu phát triển lâu dài của kinh tế đô thị. Xét trong một thời kỳ tương dối dài, năng lực giao thông vận tải hiện có như mạng lưới các điểm vận tải, các bến, ga đã được xây dựng, phương tiện giao thông và phương thức giao thông hiện có, … rất khó thích ứng với nhu cầu phát triển lâu dài của kinh tế đô thị, do đó xảy ra tình trạng không ăn khớp và mất cân đối giữa năng lực giao thông vận tải đô thị với phát triển kinh tế đô thị.

Một tình hình thường hay xảy ra là kết cấu và phương tiện giao thông vận tải phát triển chậm chạp hoặc không phát triển. Vì vậy không có cách nào để đáp ứng nhu cầu phát triển và sinh hoạt thường nhật của nhân dân, xuất hiện sự không ăn khớp giữa giao thông vận tải đô thị với kinh tế đô thị. Một tình hình khác là kết cấu, phương tiện và phương thức giao thông vận tải đêu được phát triển, hơn nứa vê tổng mức thì trình độ của năng lực giao thông vận tải và trình độ phát triển kinh tế đô thị đại thể như nhau, nhưng sự phát triển giao thông vận tải không nhắm đúng nhu cầu của phát triển kinh tế đô thị đối vổi nó.

Vì vậy cho nên, cần làm cho phân bố năng lực giao thông vận tải đô thị thích hợp với nhu cầu phát triển lâu dài của kinh tế đô thị, không chỉ yêu cầu trình độ giao thông vận tải thích ứng vái sự phát triển kinh tế đô thị, mà về tổng mức trình độ giao thông vận tải cần đi trước một bước so vđi sự phát triển kỹ thuật đô thị. Đồng thời, cần từ mắt qui hoạch và xây dựng để bảo đảm sự nhất trí giứa phương hướng phát triển giao thông vận tải đô thị vđi phương hướng phát triển kinh tế đô thị; đạt tới sự cân đô’i trong một thời gian dài giữa năng lực giao thông vận tải đô thị với nhu cầu phát triển kinh tế đô thị.

Thứ hai, thu hiệu quả tổng hợp lớn nhất của đô thị bằng đầu tư thấp nhất.

Xuất phát điểm cơ bản của phân bố năng lực giao thông vận tải đô thị là trong điều kiện vốn đầu tư có hạn, cần ra sức dựa theo yêu cầu phân bố hợp lý năng lực giao thông vận tải, bảo đảm tiến hành bình thường các hoạt động sản xuất và sinh hoạt của đô thị, đạt được hiệu quả tổng hợp lớn nhất của đô thị. Kết cấu giao thông và phương tiện giao thông đô thị phần lớn là loại hình thâm canh vốn, đòi hỏi phải đầu tư một số lượng lớn vốn; hơn nứa giao thông càng phát triển, hoạt động kinh tế đô thị càng sôi động thì qui mô đô thị sẽ càng mở rộng, dẫn đến sự gia tăng tương ứng nhu cầu đối với giao thông. Điều này ngày càng đỏi hỏi phải mở rộng giáo thông với qui mô lớn, do đó càng đòi phải đầu tư thêm nhiều vốn. Vì vậy nói chung, sự nghiệp phát triển giao thông vận tải đô thị càn phải đầu’ tư một số lượng tương đối lđn vốn. Trong tình hình này, phân bố hợp lý năng lực giao thông vận tải đô thị là một vấn đê có ý nghĩa trọng đại.

Để lựa chọn hợp lý phương tiện giao thông và phương thức giao thồng cho các đô thị, một nhà kinh tế học Nhật Bản đưa ra khuyến nghị: Đối với các đô thị có dân số dưới 50 vạn người, thì việc sử dụng xe điện có ray, xe điện không ray hoặc ô tô công cộng với tính cách là phương tiện giao thông công cộng có sức chuyên chở lớn để cấu thành mạng lưới giao thông là thích hợp; còn đối vđi các đô thị đặc biệt lớn, có dân số trên 2 triệu người, thì mạng lưđi giao thông thích hợp nên sử dụng phương thức lấy mạng lưđi các tuyến đường cao tốc làm chủ yếu, lấy mạng lưới ô tô công cộng làm bổ trợ.

Thứ ba, bảo đảm tiến hành bình thường các hoạt động kinh tế đô thị với chất lượng tốt nhất.

Chất lượng tốt nhất bao gồm hai mặt nội dung: Một là ngành giao thông vận tải đô thị càn hoàn thành nhanh chóng nhiệm vụ chuyên chở người và hàng hoá của đô thị, bảo đảm tính liên tục của sản xuất và sinh hoạt của dân cư đô thị, làm cho thời gian chờ đợi tàu xe đạt tđi ít nhất. Hai là hoàn thành nhiệm vụ vận tải bằng chất lượng tốt nhất, bảo đảm tổn thất trong quá trình giao thông vận tải là nhỏ nhất, làm cho hành khách được vui lòng, thuận tiện khi đi tàu xe.

Trong sinh hoạt đô thị hiện đại quan niệm về thời gian có vị trí đặc biệt quan trọng. Sự phát triển của giao thông đô thị được biểu hiện ở hao phí thời gian ngày càng ít, cũng biểu hiện thời gian tồn trứ hàng hoá ngày càng ít, điều đó đòi hỏi giao thông nội bộ đô thị cần có sự phân công hợp lý và phối hợp nhịp nhàng giữa các phương thức và phương tiện giao thông, dồng thời phải liên kết với các đầu mối giao thông đối ngoại quan trọng là nhà ga, sân bay, bến cảng, tạo thành một hệ thống vận tải hoàn chỉnh, bảo đảm tiến hành thông suốt các hoạt động kinh tế đô thị.