Nguyên tắc phân công khu vực của việc sử dụng đất đô thị

Nguyên tắc phân công khu vực của việc sử dụng đất đô thị

Sử dụng bất kỳ yếu tố sản xuất nào, đều phải căn cứ vào đặc điểm của nó để xác định phương thức sử dụng nhằm phát huy cao độ ưu thế cuả nó. Đây là phương pháp sử dụng yếu tố sản xuất rất kinh tế, và việc sử dụng đất đô thị cũng không ngoại lệ.

Một trong những nguyên nhân trọng yếu để nâng cao hiệu qủa kinh tế vĩ mô của việc sử dụng đất đô thị, là căn cứ vào tính chất tự nhiên và vị trí của các mảnh đất khác nhau trong đô thị, tùy theo tình hình cụ thể của từng nơi mà xác định phương hưđng và phương thức sử dụng mỗi mảnh đất.

Căn cứ vào nguyên tắc lợi thế so sánh, phân công khu vực của sử dụng đất đô thị có thể phân ra thành 3 nguyên tắc cụ thể sau:

– Nguyên tắc phân công có lợi tuyệt đối. Đó là ưu thế tuyệt đối trên mảnh đất nào đó của đô thị có khai thác loại khoáng sản nào đó, tiến hành loại sản xuất nào đó mà các mảnh đất khác không thể so sánh được. Thí dụ, chỉ có vùng duyên hải của đô thị mđi có điều kiện để xây dựng hải cảng, bái tắm, làm muối, do vậy trên mảnh đất này cần phát triển các ngành tương ứng nhằm thu hiệu quả kinh tế – kỹ thuật cao nhất.

–   Nguyên tắc phân công có lợi tương đối. Điều đó có nghĩa là khi trong đô thị có một số mảnh đất có thể thích hợp vđi nhiều công dụng thì cần lựa chọn mảnh đất đưa lại lợi ích lớn hơn. Chẳng hạn, khu vực trung tâm đô thị rất thích hợp với việc xây dựng cửa hàng, đồng thời lại có thể xây dựng nhà ở, công xưởng, thì thông thường cần phát huy ưu thế của xây dựng cửa hàng.

–   Nguyên tắc phân công của ưu thế tối đa và ưu thế tối thiểu. Giả sử trong đô thị có hai mảnh đất A , B. Do điều kiện tự nhiên và vị trí của mảnh đất A tương đối tốt, làm cho các loại sản phẩm sản xuất tại mảnh đất A đều tương đốì thấp so với mảnh đất B, hoặc giá thành các loại sản phẩm sản xuất tại mảnh đất B đều cao so với mảnh đất A. Trong tình hình đó, tại mảnh đất A cần ra sức sản xuất sản phẩm A với giá thành thấp nhất để phát huy ưu thế tối đa, tại mảnh đất B cần ra sức sản xuất sản phẩm B với giá thành thấp nhất để làm cho nhược thế hướng tới tối thiểu. Nếu hai mảnh đất trao đổi lẫn nhau sản phẩm với giá thành thấp nhất, thì trong tình hình nào đó cả hai bên đêu có lợi.