Ý nghĩa của việc quản lý kinh doanh đất đô thị (P1)

Ý nghĩa của việc quản lý kinh doanh đất đô thị

Quản lý kinh doanh đất đô thị tức coi đất đô thị là hàng hoá để tiến hành kinh doanh, căn cứ vào yêu cầu nội tại của kinh tế hàng hoá, biến đất đô thị từ sử dụng không bồi hoàn thành sử dụng có bồi hoàn, tạo lập thị trường đất đô thị. Đây là biện pháp kinh tế quan trọng bảo đảm cho qui hoạch sử dụng đất đô thị được thực thi, bảo vệ chế độ sở hữu nhà nưđc đối với đất đô thị, điều tiết quan hệ cung cầu đất đô thị và sử dụng hợp lý, tiết kiệm đất đô thị.

a. Tính tất yếu của quản lý kỉnh doanh đất đô thị

Trong giai đoạn hiện nay của Việt Nam, coi đất đô thị là hàng hoá để kinh doanh là một tất yếu khách quan. Bởi lẽ: Thứ nhất, trong điều kiện kinh tế hàng hóa, đất đô thị đương nhiên có thuộc tính hàng hóa. Xét theo ý nghĩa chung, đất đô thị với tính cách là một tài nguyên thiên nhiên, trước hết nó là một đối tượng lao động tồn tại một cách tự nhiên chưa qua sự trự giúp của con người, tuy tham gia quá trình phát triển sức sản xuất, nhưng bản thân không chứa đựng lao động của loài người, không có giá trị, nên không phải là hàng hoá. Nhưng trong điều kiện kinh tế hàng hóa, do tồn tại quyền sở hứu nhà nước đối với đất đô thị, nó không chỉ là một khối niệm trên phấD luật, mà còn yêu cầu thực hiện về mặt kinh tế bằng hình thức địa tô, do vậy làm cho đất đô thị vốn không có giá trị, không phải là hàng hoá, vẫn phải thông qua giá cả, áp dụng hình thức hàng hoá để tiến hành trao đổi, kinh doanh, chịu sự chế ước của các qui luật vô’n có của kinh tế hàng hoá.

Từ ý nghĩa cụ thể mà nói, đất đô thị hiện hứu là đất đã trải qua phát triển, tức đất trải qua loài người không ngừng đầu tư vào tư bản đất (vốn đất), đất đã qua gia công lao động. Đất đô thị với số lượng, vị trí và trình độ phát triển khác nhau cùng kết hợp với lao động vật hoá và lao động sống có thể hợp thành sức sản xuất khác nhau. Xét từ góc độ  này, bất kỳ đất đô thị đã trải qua phát triển nào cũng đêu là một tổng thể của đất với tính cách là tài nguyên thiên nhiên và của đất với tính cách là vô’n đất. Đất đô thị với tính cách là vốn đất, thể hiện số lượng nhất định lao động vật hoá và lao động sống của loài người bỏ vào để cải tạo, phát triển, trong điều kiện kinh tế hàng hoá bản thân nó có giá trị, có thuộc tính hàng hoá. Điều đó về khách quan đòi hỏi chúng ta phải coi đất đô thị là hàng hoá để tiến hành kinh doanh.

Thứ hai, trong giai đoạn hiện nay vẫn còn các mâu thuẫn về lợi ích vật chất giứa nhứng con người. Điều này quyết định kinh tế XHCN là kinh tế hàng hoá, mọi tư liệu sản xuất và tư liệu sinh hoạt đêu là hàng hoá, đất đô thị cũng vậy. Quyết không thể vì thực hành chế độ sở hữu nhà nước đối với đất đô thị mà xoá bỏ sự khác biệt về lợi ích vật chất giữa Nhà nước, tập thể và cá nhân trong việc sử dụng đất đô thị, nói một cách cụ thể, mâu thuẫn của những con người trong việc sử dụng đất đô thị chủ yếu biểu hiện trên hai mặt. Một mặt là vấn đê thuộc lĩnh vực vĩ mô, làm thế nào để có thể sử dụng hợp lý đất đô thị giữa các ngành và bố trí hợp lý các loại kiến trúc trên đất đô thị, biện pháp hữu hiệu về mặt này là nhà nước thông qua công tác qui hoạch để bố trí sử dụng hợp lý đất đô thị, đồng thời sử dụng hình thức kế hoạch và biện pháp hành chính trong chừng mực nhất định nhằm bảo đảm cho qui hoạch sử dụng đất đô thị được thực thi. Mặt khác là các vấn dê thuộc lĩnh vực vi mô, làm thế nào để sử dụng có hiệu quả hơn đất đô thị, hiệu suất sử dụng đất đô thị không chỉ quyết định bởi sự quản lý vĩ mô của Nhà nước, mà còn quyết định bởi hiệu quả vi mô của người sử dụng. Hiển nhiên biện pháp kế hoạch và hành chính không thể quản lý được hết thẩy mọi hoạt động kinh tế vĩ mô rất phức tạp và nhiều biến động của các doanh nghiệp và nhiều cá nhân trong việc sử dụng đất đô thị. Mặc dù Nhà nước có thể thông qua biện pháp kế hoạch và biện pháp hành chính cần thiết để bảo đảm thực thi qui hoạch sử dụng đất đô thị, nhưng chỉ vậy không thể thúc đẩy người sử dụng đất đô thị nâng cao hiệu suất. Dùng biện pháp kinh tế, tức thông qua việc coi đất đô thị là hàng hoá để tiến hành kinh doanh, sẽ làm cho người sử dụng đất đô thị đại diện cho lợi ích kinh tế hiện có liên quan với mình để nâng cao hiệu suất sử dụng đất.